
Tôi là Hiếu, sinh viên năm cuối của một trường cao đẳng tại Hà Nội.
Khi nhà trường yêu cầu thực hiện đồ án tốt nghiệp, tôi mới thực sự nhận ra một sự thật khá đau lòng: sau hơn hai năm học, tôi vẫn chưa đủ kiến thức để tự hoàn thiện một sản phẩm phần mềm đúng nghĩa.
Nhìn vào đề tài đồ án, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu.
Trong các buổi làm việc nhóm, tôi gần như chỉ ngồi lắng nghe. Không phải vì tôi lười biếng hay thiếu trách nhiệm, mà đơn giản là tôi không có đủ kiến thức để đóng góp. Những dòng code mà các bạn viết ra đối với tôi lúc đó giống như một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ.
Cảm giác bất lực, lo lắng và áp lực ngày càng lớn khi kỳ thực tập đang đến gần.
Tôi bắt đầu tìm kiếm một hướng đi mới.
Tôi tham gia nhiều hội nhóm học lập trình, xem hàng chục video chia sẻ kinh nghiệm, tìm hiểu đủ loại khóa học online. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng cảm thấy mơ hồ.
Cho đến một ngày, tôi đọc được câu chuyện của một học viên tại CodeFarm. Điều khiến tôi chú ý không phải là những lời quảng cáo, mà là việc bạn ấy thực sự làm được sản phẩm sau quá trình học.
Tôi quyết định đăng ký khóa học offline.
Đó không phải là một quyết định dễ dàng.
Mỗi ngày, tôi phải đi xe buýt hơn 20km từ Đông Anh sang Hoài Đức để học. Học xong lại tiếp tục hành trình trở về nhà.
Tổng cộng hơn 40km di chuyển mỗi ngày, gần 4 tiếng ngồi trên xe buýt, chỉ để được học khoảng 4 tiếng trên lớp.
Nhiều người hỏi tôi:
"Sao không học online cho đỡ vất vả?"
Nhưng tôi hiểu rất rõ bản thân mình.
Nếu học ở nhà, tôi sẽ dễ mất tập trung. Tôi sẽ trì hoãn. Và rồi lại tiếp tục vòng lặp quen thuộc:
Học một chút → Bỏ dở → Quên kiến thức → Bắt đầu lại từ đầu.
Tôi không muốn điều đó tiếp tục xảy ra nữa.
Buổi học đầu tiên, tôi gần như là người bắt đầu từ con số 0.
Tôi chưa biết sử dụng VS Code.
Tôi không hiểu HTML là gì.
Tôi càng không biết Frontend và Backend khác nhau như thế nào.
Trong khi nhiều bạn đã bắt đầu dựng được giao diện web đầu tiên, tôi vẫn còn loay hoay với những thẻ <div> cơ bản.
Nhưng điều khiến tôi quyết tâm ở lại không phải vì tôi học nhanh.
Mà vì tôi nhận được sự đồng hành.
Giảng viên và trợ giảng luôn kiên nhẫn hỏi:
"Hiếu, phần này em hiểu chưa?"
"Không sao, mình làm lại lần nữa nhé."
Không ai chê bai.
Không ai bỏ mặc tôi phía sau.
Từng ngày một, tôi bắt đầu tiến bộ.
Tôi học cách:
Những điều tưởng chừng rất bình thường với nhiều người, nhưng đối với tôi lúc đó là những cột mốc đáng nhớ.
Khoảng tháng thứ tư, tôi bắt đầu học Backend.
Đó cũng là thời điểm tôi lần đầu tiên cảm nhận được rằng:
"Mình đang thực sự học lập trình."
Tôi được làm quen với API, Database và cách xử lý logic phía server.
Những khái niệm trước đây nghe rất xa vời giờ dần trở nên quen thuộc hơn.
Cuối khóa học, tôi hoàn thiện được dự án website bán hàng đầu tiên của riêng mình.
Dự án có:
Có thể với nhiều lập trình viên, đó chỉ là một dự án đơn giản.
Nhưng với tôi, đó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc mình đã đi được một quãng đường rất dài.
Từ một người không biết bắt đầu từ đâu...
Tôi đã có thể tự tay xây dựng một sản phẩm hoàn chỉnh.
Sau khóa học, tôi bắt đầu tự tin ứng tuyển vào các vị trí thực tập.
Có công ty chưa phản hồi.
Có công ty từ chối.
Cũng có nơi gọi điện trao đổi.
Nhưng điều quan trọng nhất là:
Tôi không còn sợ nữa.
Tôi không còn cảm giác bất lực khi nhìn vào một dự án.
Không còn cảm giác mình là người ngoài cuộc khi mọi người nói về lập trình.
Tôi biết mình còn nhiều điều phải học.
Nhưng ít nhất, tôi đã có nền tảng để tiếp tục tiến lên.
Học lập trình không phải là câu chuyện của một ngày hay một tuần.
Đó là hành trình dài đòi hỏi sự kiên trì.
Nhưng tôi nhận ra rằng:
Nếu có môi trường phù hợp và những người sẵn sàng đồng hành, việc học lập trình không hề xa vời như mình từng nghĩ.
Tôi đã đi từ con số 0 thực sự.
Không kiến thức.
Không định hướng.
Không biết bắt đầu từ đâu.
Và từng bước một, tôi đã thay đổi được điều đó.
Nếu bạn đang loay hoay với đồ án tốt nghiệp.
Nếu bạn học lập trình mãi mà vẫn chưa làm được sản phẩm.
Nếu bạn cảm thấy mình đang tụt lại phía sau.
Thì hãy nhớ rằng:
Bạn không phải người duy nhất.
Tôi cũng từng ở vị trí đó.
Điều thay đổi cuộc sống của tôi không phải là một khóa học thần kỳ.
Mà là quyết định nghiêm túc với bản thân:
Làm lại từ đầu.
Học một cách bài bản.
Và không bỏ cuộc giữa chừng.
Hơn 40km xe buýt mỗi ngày nghe có vẻ rất xa.
Nhưng nhìn lại, đó không chỉ là quãng đường từ Đông Anh đến Hoài Đức.
Đó là hành trình đưa tôi từ một người mơ hồ về tương lai trở thành người dám bước tiếp trên con đường mình đã chọn.
Và có lẽ, đó là chuyến đi đáng giá nhất mà tôi từng trải qua.
Bạn cần đăng nhập để bình luận